(Post 16/11/2006) Tôi cũng như bao người khác,
sau khi tốt nghiệp cấp III đều hướng cho mình một nghề nghiệp mà từ lâu
mình vốn ấp ủ. Bước khỏi mái trường cấp III thân yêu, sau 12 năm học với
rất nhiều kỉ niệm thân thương của thời cắp sách đến trường tôi cảm thấy
thật sự lạ lẫm. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng cuộc sống lại phức tạp đến
thế này. Bởi vì ở trong nhà trường các thầy cô giáo chỉ dạy chúng tôi
kiến thức để sau này giúp ích cho đời, cho đất nước chứ không dạy cho
chúng tôi biết được cuộc sống bươn trải của xã hội.
|
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay
tôi đến trường mà tôi như muốn oà khóc, bởi vì tôi không thể nào chịu
được khi không có mẹ ở bên cạnh. Nhung sau này tôi đã hiểu ra rất nhiều
điều, ở trường học các thầy các cô cũng chính là những người cha, người
mẹ thứ hai của mình. Và chính ở nơi đây dưới những mái trường này tôi
cảm thấy ấm áp vô cùng, nơi đây có biết bao bạn bè bao nhiêu kỉ niệm buồn
vui, những tâm hồn trong sáng ngày ngày cùng tôi cắp sách tới trường.
Từ những cô bé dễ thương, hiền lành đến những cậu học trò tinh quái luôn
đem đến tiếng cười cho mọi người, sao tôi cảm thấy yêu họ nhớ họ đến vô
cùng. 12 năm học đối với tôi đã qua đi thật nhanh, không để cho tôi lưu
luyến thêm một phút, một giây nào.
Bây giờ bạn bè tôi mỗi người một phương không biết khi
nào chúng tôi mới được hội ngộ để ôn lại kỉ niệm xưa. Mỗi người đều chọn
cho mình mỗi con đường khác nhau: có người tốt nghiệp xong thì đi làm,
có người vào đại học, cũng có người đi du học nước ngoài. Còn tôi, tôi
chọn cho mình một con đường riêng, có lẽ là một sự lựa chọn thật sự táo
bạo: theo học ở APTECH.
Rất nhiều người khuyên tôi rằng học được CNTT thật sự
là một khó khăn, thật sự là một cuộc đánh bạc nguy hiểm đỗi với số phận
mình bởi vì để có thể theo học ngành này đòi hỏi phải có sự say mê, thích
thú quên mình và cũng phải có tư duy. Tư duy thì không biết tôi như thế
nào nhưng tôi dám khẳng định với mọi người rằng niềm say mê thích thú
thì tôi có thừa. Tôi còn nhớ như in kỉ niệm của tôi về chiếc máy tính
như thế nào để rồi từ đó có thể đem đến cho tôi niềm thích thú, say mê
đến như vậy: Cuối năm lớp 5 tôi nhận được danh hiệu học sinh giỏi có lẽ
như vậy mà bố mẹ tôi đã bàn với nhau mua một bộ máy tính để cho tôi học
và cũng là phần thưởng để khuyến khích tôi học tốt hơn. Đó là dàn máy
COMPAQ mà bố tôi đã phải lặn lội lên tận Hà Nội để mua về. Tuy nó không
được mạnh mẽ cho lắm mà tôi có cảm nhận rằng đó chỉ là một chiếc máy để
soạn thảo văn bản và nếu có thể chơi trò chơi thì đó chỉ có thể là Super
Mario mà thôi nhưng không vì thế mà làm tôi không thể không thích thú
được. Mới đầu tôi thật lạ lẫm không biết cách sử dụng như thế nào, tôi
chỉ có thể ấn nút Power, bật Monitor lên mà nhìn mà thích thú và tôi có
thể ngồi hàng giờ bên cạnh chiếc máy tính thân yêu này. Dần dần tôi tự
khám phá ra nhiều điều, biết Log Off, biết đặt Screen Saver, biết cài
game mặc dù chẳng chạy được trò nào, biết làm việc với Word, Excel, Power
Point. Lúc đó khoa học máy tính và ngành công nghiệp phần mềm Việt Nam
đang có những bước đột phá mạnh, họ liên tiếp tung ra hàng loạt các dòng
máy tính số, hàng loạt những linh kiện, chip, Ram, card VGA mạnh đến mức
khó tin và luôn được quảng bá rộng rãi trên thị trường. Mặc dù rất yêu
thích chiếc COMPAQ này nhưng một khi bạn đã xác định học CNTT thì phải
biết update những công nghệ mới nhất, những phần mềm hay nhất và phải
loại bỏ những thứ lạc hậu không còn đủ tiện ích nữa. Tôi bảo bố tôi mua
cho một dàn máy mới mà có lẽ là hiện đại nhất thời bấy giờ. Đó là một
chiếc MSI, Pen IV 1.6GHZ, Ram 256MB, HDD 20 GB, Card VGA 32 MB, card sound…
mạnh đến mê hồn nhưng vào thời bấy giờ thôi mà tôi có mơ cũng không thể
nghĩ được đến như vậy.
Tại đây tôi có thể thoả sức chiêm ngưỡng sự mạnh mẽ của
nó, để thoả sức mà trầm trồ thán phục và cũng tại đây tôi được say vào
với những nhân vật trong thế giới game, tôi say vào những vòng đua chóng
mặt trong Need for speed, hay quay cuồng đầu óc và sởn hết da gà trong
Quake 2, hay trố mắt ngạc nhiên với đồ hoạ đẹp không thể ngờ với nội dung
không có gì chê được trong Mafia. Nhưng chơi game nhiều cũng chán, tôi
bảo bố kết nối Internet. Thật là thú vị khi chỉ cần ngồi ở nhà mà bạn
có thể thả sức tung hoành ngoài không gian rộng lớn khi ghé thăm Vạn lí
trường thành, hay không cần xem vô tuyến, nghe đài FM mà có thể biết được
tình hình thế giới ra sao, Mĩ đánh Afganistan như thế nào… Thật là hay!
Cũng chính vậy mà càng làm cho tôi cảm thấy thích ngành CNTT đến vậy.
Có nhiều lúc tôi tự hỏi rằng không hiểu làm thế nào mà họ có thể viết
được các game, viết được những trang Web hay bổ ích đến vậy. Tư tưởng
đó cứ ám ảnh tôi hoài cho đến khi tôi tốt nghiệp cấp III. Mặc dù tôi đã
thi đỗ vào đại học nhưng điều đó không làm tôi cảm thấy vui vẻ gì cho
lắm bởi vì niềm ao ước ấp ủ bấy lâu nay của tôi đâu phải là học đại học
và sau này kiếm cho mình một nghề nghiệp ổn định và thoả mãn với niềm
vui đó, tôi không thích cuộc sống đơn giản như vậy, tôi thích cuộc sống
phải thật sự năng động, thật sự mạnh mẽ. Chính vì vậy mà tôi quyết định
học lập trình viên tại HaiPhong-Aptech. Tôi biết đến Aptech thật sự tình
cờ khi trong máy của tôi xuất hiện link này. Không hiểu bạn bè tôi hay
người nào đó trong gia đình tôi đã truy cập vào trang này. Tôi click vào
và thật sự ấn tượng, đây chính là nơi mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay. Và
còn ấn tượng hơn nữa khi Aptech 4 năm liên tiếp đứng đầu về đào tạo CNTT
tại Việt Nam. Không chút do dự, tôi đã xin phép bố mẹ cho tôi học tại
đây và được bố mẹ tôi ủng hộ. Và cũng tình cờ được biết Hoàng - thằng
bạn chí cốt từ hồi cấp II cũng dự định học tại đây. Không bỏ lỡ thời gian,
sáng hôm sau hai thằng “cơm nắm muối vừng” khăn gói lên tư vấn Aptech.
Tại đây tôi thật sự ấn tượng với 2 counsellor hết sức dễ thương. Quả thật
không nói quá gì chứ nhưng 2 đứa tôi cảm giác như các chị ấy đang rót
mật vào tai vậy, chỉ muốn ngồi nghe thôi mà chẳng muốn về nữa. Thì ra
để được vào học Aptech cần phải thi đầu vào đối với 2 môn Gmat và English.
Không thể bỏ lỡ cơ hội này 2 thằng tôi về nhà học ngày học đêm, học như
mấy con trâu cày ngoài đồng ruộng mà cảm giác này tôi vừa mới trải qua
trong kì thi đại học vừa rồi. Nhưng không sao, để đạt được ước mơ của
mình như thế vẫn còn là tốt chán.
Rồi kì thi cũng đã đến, 2 thằng chúng tôi hôm đó đến
thật sớm. Mặc dù đã chuẩn bị tư tưởng trước và ôn luyện cũng rất kĩ rồi
nhưng mà cũng không khỏi lo lắng hồi hộp vì đây là lần đầu tiên tôi thi
môn Toán bằng tiếng Anh đã thế lại còn trắc nghiệm nữa chứ. Phải công
nhận rằng đề thi thật sự khó khăn đối với tôi bởi vì khả năng tiếng Anh
của tôi vẫn còn kém. Có những câu tôi không dịch được ra mà phả dựa vào
đề mà tự suy luận. Cảm giác khi bước vào phòng thi đã hồi hộp rồi nhưng
cảm giác xem điểm có thể nói còn hồi hộp gấp trăm nghìn lần bởi vì đây
không chỉ là một kì thi đơn thuần mà còn là mơ ước bao lâu của tôi . Nhưng
thật may mắn, cuối cùng cả 2 thằng tôi cũng đã đỗ nhưng với số điểm suýt
soát trượt. Hic… Thật là may quá!
Niềm vui tràn ngập khắp người tôi, cả thằng Hoàng bạn
tôi cũng vui không kém gì bởi vì nó cũng có cùng một sở thích với tôi.
Cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành bước đầu ước mơ của mình và tôi sẽ không
để cho ước mơ đó phai nhòa dần theo năm tháng mà ngày càng vun đắp thêm,
chắp cánh cho ước mơ của tôi bay cao, bay xa hơn, bay đến với những đỉnh
cao tri thức mới.
Tôi 18 tuổi rồi nhưng ngày đầu tiên đi học ở Aptech không
hiểu sao vẫn có cảm giác kì lạ thế nào ấy mà tôi không thể hình dung ra
được. Bởi vì nơi đây cơ sở vật chất cũng như chương trình đào tạo khác
xa so với Việt Nam. Có thể nói rằng đây là một trường học của nước ngoài
chứ không phải ở Việt Nam. Và còn gì hoành tráng hơn khi các teacher tại
đây trẻ quá, trẻ đến mức khó tin có lẽ rằng khi đứng với chúng tôi chắc
chắn mọi người sẽ bảo đó là bạn chứ không phải thầy. Thầy giáo chủ nhiệm
lớp chúng tôi là thầy Đạt. Thầy có form người nhỏ nhắn, da trắng trông
rất thư sinh và thầy cũng rất dễ gần. Thầy đã làm chúng tôi quên hẳn khoảng
cách giữa thầy và trò mà giữa chúng tôi và thầy như những người bạn, những
người bạn tốt luôn chia sẻ kinh nghiệm kiến thức cho nhau và tôi dám chắc
rằng nếu mà như thế trong các giảng đường đại học thì tất cả chúng tôi
sẽ lên Ban giám hiệu uống nước chè với thầy Hiệu trưởng cũng nên. Mà cũng
chính vì vậy mà chúng tôi học say mê đến quên cả thời gian, lúc nào cũng
muốn: “Học thêm chút nữa đi thầy ơi”. Thầy nhiệt tình đến nỗi mà chưa
bao giờ thầy từ chối chúng tôi một yêu cầu gì. Tại Aptech này, chúng tôi
được học hết mình và chơi cũng thật sự hết mình. Các hoạt động ngoại khoá
luôn được diễn ra thường xuyên như đi picnic, đá bóng, xem phim….
Tôi có thể tự hào mà nói với tất cả mọi người rằng Aptech
là ngôi nhà thứ 2 của tất cả chúng tôi, một ngôi nhà lý tưởng với đầy
đủ tiện nghi và tràn ngập không gian của ngôi nhà này là tiếng cười, kiến
thức và là sự quan tâm của các thầy cô đối với mỗi con người. Tôi đã được
xem rất nhiều ảnh của các anh chị lớp khoá trên. Nào là ảnh đá bóng, ảnh
sinh nhật Aptech Hải phòng tròn một năm tuổi, nào là ảnh mọi người uống
bia… trông ai nấy đều thật sự tươi vui, không dấu được vẻ thích thú tràn
ngập trên khắp khuôn mặt mỗi con người. Tại đây mọi người đều rất gần
gũi mặc dù có sự chênh lệch độ tuổi đáng kể, có những người lớn tuổi cũng
có những em còn đang là học sinh ngồi trên ghế nhà trường nhưng không
vì thế mà chúng tôi khó gần nhau. Tôi cũng như mọi người đều nghĩ rằng
khi đã vào ngôi nhà Aptech này tất cả đều là anh em một nhà, cùng hát
vang Bài ca Aptech. Còn gì thú vị bằng khi chúng ta học trong một mái
trường mà nơi đó luôn rộn vang tiếng cười, tiếng hát và tại nơi đây đã
chắp cánh cho bao ước mơ, những ước mơ hết sức giản dị và cũng rất đỗi
hồn nhiên. Aptech sắp tròn 2 năm tuổi, 2 năm với bao nhiêu thành quả mà
tất cả mọi người trong ngôi nhà chung này đều gắng sức dựng xây. Sinh
nhật Aptech, tôi muốn chúc cho tất cả mọi người luôn hạnh phúc, trẻ trung,
xinh đẹp, hồn nhiên biến những ước mơ của mình thành hiện thực và hơn
thế nữa tôi muốn ngàn lần chúc cho Aptech ngày một vẻ vang, lớn mạnh…
và còn rất nhiều điều cần chúc nữa mà nhưng nếu thế thì bài viết này sẽ
phải dài lắm đây.
Aptech - chính tại nơi đây sẽ đào tạo cho ngành
công nghiệp phần mềm VN những người con ưu tú.
Aptech - Ngôi nhà của chúng tôi, ngôi nhà hạnh phúc.
Hải Phòng, Ngày 9-9-2006
Kí tên
Đỗ Đức Thọ |